Lưu trữ Blog

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Thơ ấu trong tôi

Cái thời trẻ con ấy, ai chẳng có những ước mơ con con, điên rồ mà trong sáng, ai không có, đéo phải trẻ con. Hi hi 

Tất nhiên phải để cái từ trong sáng vào trong ngoặc kép ở trường hợp mà tôi sắp kể ở đây.

Nói về các ước mơ trong sáng bỏ trong ngoặc kép của tôi thời ấy, dứt khoát phải kể đến cái ước mơ có thể xịt nước bọt qua kẽ răng, khi lần đầu thấy mấy đứa bạn đút tay túi quần đi nghênh ngang, chốc chốc lại khẽ nhếch môi, xịt một bãi nước bọt qua kẽ răng cái xoẹt là tôi đã mê tít.

Về nhà tôi cố gắng bắt trước lại, nước dãi phun khắp nhà, nên tôi bị mẹ và các anh tôi chửi là mất vệ sinh với trông như ngan ỉa làm tôi đau khổ mất mấy ngày, tất nhiên với tôi lúc ấy chuyện mất vệ sinh chỉ là chuyện muỗi đốt inox, nhưng còn chuyện giống ngan ỉa thì tôi không thể không nghĩ ngợi, tôi nghĩ ngợi lung lắm cuối cùng cũng phải "từ gĩa vũ khí" vì không thể chịu được hình ảnh cái miệng mình giống cái đít ngan, và kể từ khi đó, tôi bỗng thấy cái trò xịt nước dãi qua kẽ răng kia...mất vệ sinh thật, và mỗi lần thấy mấy đứa bạn tay đút túi quần đi nghênh ngang, thư thoảng lại nhếch mỗi xịt nước dãi qua kẽ răng là tôi lại bĩu môi khinh bỉ, bảo chúng nó là đồ...miệng người-đít ngan. He he

Lần khác tôi lại ước mơ có thể đái xa cả cây số để đái thi với mấy thằng bạn chăn bò, nói là bạn nhưng chúng nó lớn tuổi hơn tôi nên lần nào thi đái xa chúng nó đều chiếm thế thượng phong, về nhà tôi cố gắng tập luyện mỗi lần đi tiểu và thấy kết quả cũng có chút cải thiện, nhưng đến khi thi đái với chúng nó tôi vẫn nằm...chiếu dưới vì "nội công" đang còn yếu, có lần tôi cố "dồn khí xuống đan điền" để rặn thật mạnh khi đái thi, chả ngờ đít lại ra cả bã làm tuôi bị một trận cười đến mấy ngày liền, chán nản với xấu hổ, tôi bỏ luôn cái...giấc mơ đái xa.

Sau này còn có nhiều ước mơ khác đến và đi không hẹn ngày trở lại trong thời thơ ấu của tôi, nhưng khốn cho tôi, đó không phải tất cả.

Có lần tôi đã ước mình bị gãy tay, đó là khi thấy thằng cu nhà bên bị gãy tay, nó được bác sỹ bó cái tay gãy vào một ống bột trắng toát đến phát ghét rồi cái ống bột đó lại được nó đeo lủng lẳng ngang ngực bằng một cái khăn cũng trắng đến phát ghét khác buộc trên cổ. Thằng này thuộc dạng đại bác bắn không sợ, một tay nó gãy thế mà nó vẫn lao ra đi chơi, với cái tay gãy đeo ở cổ, nó đóng gỉa Tôn Ngộ Không giống in hệt, (căn bản thằng này có cái mặt cũng giống khỉ.) và đó mới là căn nguyên khiến tôi có cái ước mơ điên rồ nọ. Tôi thích thú mỗi lần nhìn nó khom khom lưng, một tay khum khum đưa lên trán như thể người ta che nắng mỗi lúc muốn nhìn ra xa, cái tay gãy đeo trước ngực kẽ đong đưa và ngúc ngắc cái đầu. Đến độ tôi còn chắc chắn hai năm rõ mười rằng, nếu nó mà ở Trung Quốc, kiểu gì nó cũng giật đứt cái vai Tôn Ngộ Không của Lục Tiểu Linh Đồng chứ chả đùa.

Về nhà tôi lấy cái khăn quàng buộc vào cổ rồi cũng đeo 1 tay lúc lắc trước ngực như nó đeo tay gãy làm mẹ tôi giất mình hỏi tôi bị sao? tôi bảo tôi đang đóng gỉa bị gãy tay thì mẹ bị mẹ tôi chửi té tát. Tất nhiên lúc đóng gỉa bị gãy tay tôi không nghĩ sẽ có lúc mình bị gãy tay thật nên cũng chả hiểu sao mẹ tôi lại chửi tôi dữ thế.

Năm tôi học lớp 9, mải nghịch ngợm "thể thao mạo hiểm" bằng cách đi xe đạp đến chỗ có cành cây chìa ra ngang tầm với là túm lấy rồi vứt cho xe chạy không để lấy le với tụi con gái. Chả hiểu run rủi thế nào mà tôi lại trượt tay ngã đánh uỵch, lúc ngã, theo phản xa tôi đưa tay ra chống nên bị gãy lìa chỗ cổ tay, đau xanh mặt, thế là cả tháng sau đó tôi phải đeo cái tay gãy lủng lẳng ở trước ngực in như thằng bạn tôi ngày trước, nhưng khác với cái cảm giác thích thú khi nhìn nó diễn trò khỉ với cái tay gãy trước đây, tôi thấy khó chịu và khổ sở vô cùng. Lúc đó có đến bố bảo tôi cũng không đóng gỉa khỉ nổi vì tôi đã học lớp 9 chứ đâu còn trẻ con như trước đây nữa. Hi hi

1 nhận xét: