Lưu trữ Blog

Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2014

Kỷ niệm trong tôi về ngày khai giảng

Lễ khai giảng đầu tiên trong đời mình diễn ra như thế nào nhà cháu không còn nhớ nữa. Nhưng chắc hẳn là cũng có phụ huynh áp tải đến trường, rồi cũng có màn khóc lóc khi vào lớp, tất nhiên, vì khi đó nhà cháu là trẻ con. Nhưng những lần khai giảng của những năm học tiếp theo, dù muốn dù không thì nó vẫn in lại trong tâm trí kẻ đê tiện này những nét vẽ khó lòng phai mờ nổi, những nét vẽ đó có khi ngay ngắn đường hoàng, cũng có khi nguệch ngoạc xấu xí.

Và trong một buổi tối đẹp giời như hôm nai, trong lúc lướt phê búc cua gái, tình cờ xem được những bức hình trong lễ khai giảng, nhà cháu cũng lại buồi hồi nhớ lại những kỷ niệm cái thời son trẻ đới. Hé hé

Thôi lại xin kể mẹ ra đây cho ló luột là.

Có một điểm chung trong bất kỳ buổi lễ khai giảng nào từ thời tỉu học tới phổ thông là màn chào cờ và hát quốc ca mở màn, nhà trường cử một giáo viên có giọng nói hùng hồn lên yêu cầu tất cả học sinh đứng lên làm lễ chào cờ, tất nhiên không thể thiếu một số các thày/cô khác lượn lờ xem có thằng/con nào đang còn kê dép ngồi dưới mà không đứng lên hay không. Khi chỉnh đốn hàng lối xong, giáo viên đó trịnh trọng bắt cái cho cả trường hát. Sau khi hát xong đứa nào hấp tấp ngồi xuống ngay thì kiểu gì cũng bị xách tai lên vì he he chưa xong, sau khi "thực thi công lí" với những đứa vi phạm, người giáo viên có giọng nói hùng hồn lúc nãy tiếp tục hô to "để tưởng nhớ các anh hùng liệt sỹ, những người đã hi sinh vì sự nghiệp thống nhất đất nước, một phút mặc niệm bắt đầu" rồi sau đó các thầy lặng đi trong xúc động, nhưng chỉ chưa đầy 5s sau lại có tiếng hô "thôi" của chính vị giáo viên có giọng nói hùng hồn kia. Sau này mỗi lần chào cờ xong là lũ học trò đều hô lên "....5s mặc niệm bắt đầu." hé hé

Sau tiếng hô "thôi" là các thầy cô lần lượt quay về chỗ ngồi của mình còn lũ học sinh thì nhốn nháo tìm dép kê đít. (mãi khi lên cấp 3 bọn thôi mới có ghế nhựa để ngồi.) Tiếp đó là màn kể lễ thành tích học tập năm học trước và phổ biến kế hoạch năm học mới rồi đến lượt đại diện học sinh lên đọc lời hứa sẽ phấn đấu,..bla bla, và cuối cùng là thày hiệu trưởng trịnh trọng tiến lên bục nhắc nhở học sinh vài điều rồi đọc thư của phòng, sở, chủ tịch nước gửi các cháu học sinh và sau đó là dọn dẹp rồi vào lớp.

Trong suốt 12 năm học, nhà cháu được nghe cả thảy 12 bức thư cả thảy và chỉ thấy khác mỗi thứ ngày và chức vụ người ký tên. Thề đéo phét.

Và cũng bởi lễ khai giảng nào cũng giống lễ khai giảng nào nên lũ học sinh như nhà cháu cứ phải tự tìm niềm vui cho nhau để chống lại sự nhàm chán như giựt tóc bọn con gái, đấm thằng đứng trước hoặc đứa hàng bên rồi quay lên giả đò đang chăm chú lắng nghe để cố tỏ ra vô tội còn mặt thì đỏ gay vì nhịn cười, hoặc đẩy mạnh vào lưng đứa đứng trước rồi cố tình ngã chúi về phía trước để đổ tội cho đứa đằng sau lưng,....etc, vui phết.

Ôi thời gian.

Tết trung thu trong tôi

Ngày bé cứ mỗi lần đến trung thu là lũ trẻ chúng tôi lại háo hức vô cùng. Cả buổi sáng hôm trung thu chỉ lượn ra lượn vào chờ có tiếng trống ngoài nhà văn hóa là lượn ra lấy quà về chén. Các anh chị thanh nên chả phải mang đến nhà bao giờ. 

Lần nọ trống ở thôn bị thủng nên đợi mãi không nghe trống chiếc gì, cứ tưởng năm đấy không được ăn bánh trung thu, mấy anh em tôi thằng nào thằng nấy tiu nghỉu như mèo cắt tai, đến khi các anh chị thanh niên mang vào tận nhà thấy sướng rơn. He he

Ngày đấy quà trung thu đơn giản lắm, chỉ cái bánh nướng, 1 quả chuối với mấy cái kẹo dừa mà quý, không như giờ.

Mình nhớ gần đến trung thu thấy người ta bày bán đèn ông sao, mặt nạ Tôn Ngộ Không,... Mình thích lắm, đòi bố mua cho thì bố bảo để tiền mua bánh nướng mà ăn, mua mấy thứ kia chơi được hôm lại vứt đi chứ làm gì. Thế là mình thôi không đòi nữa. Đến đêm trung thu ăn bánh xong thấy mấy đứa bạn gần nhà đem đèn ông sao, đeo mặt nạ, mang kiếm nhựa đi rước đèn mình thích lắm, đòi bố mua thì bố bảo ăn bánh rồi còn đòi chi nữa. Mình thẩn mặt chỉ ước sao lúc trước đừng ăn bánh nữa, thế mà đến năm sau đòi mua đèn ông sao, mặt nạ, kếm nhựa bố lại bảo để tiền ăn bánh nướng mua mấy cái kia chơi 1 đêm lại vứt đi phí thì lại đồng ý rồi đến đêm trung thu lại ước giá mình thôi không ăn bánh nữa. Hi hi.

Nhưng rồi mình cũng đi rước đèn với chúng bạn như thường, không có đèn thì dùng lốp xe đạp hỏng đốt cháy bùng bùng, khét lẹt nhưng lại sáng nhất hội, lu mờ cả đám đèn ông sao của tụi nó. Mình cầm lốp xe đạp đi đầu, mấy đứa cầm đèn ông sao lẽo đẽo theo sau, hễ đứa nào bị tắt nến muốn lại xin lửa phải để mình đá đít cho phát mới cho, oai kinh hồn. Sau có thằng chạy về mách bố làm mình bị xơi mấy bạt tai, đau điếng nhưng xong lại vẫn chạy nhảy bình thường. Đúng là trẻ con. Hi hi.

Mới thế mà cũng mười mấy năm rồi, chẳng biết chúng nó có nhớ không chứ mình thì không quên được. Cứ đến tết trung thu là lại nhớ cái cảnh cầm lốp xe đạp cháy dẫn đầu 1 đám trẻ con cầm đèn ông sao chạy theo sau. Hé hé