Lưu trữ Blog

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Đi tìm bản thân mình

Bao giờ các cô tự hỏi bản thân mình một cách nghiêm túc câu hỏi "Tôi là ai!?!" hẳn các cô cũng như anh, chúng ta đều tắc tị như nhau cả dù cho chúng ta có thể trả lời vanh vách câu hỏi "mài là ai?" khi được người khác hỏi. Tỉ dụ "tôi là thàng A, con B, con ông C, Bà D..." hoặc tôi là người "Tỉnh A, nước B..." hoặc, tôi là ông X, bà Y...là (theo chức vụ) ở cơ quan, đất nước XYZ.... Hoặc (lại hoặc) nếu không thích các cô có thể bơ đi đéo thèm trả lời hoặc nữa là trả lời một cách cục cằn rằng "Tao là tao!" cũng đéo sao.

Nhưng các cô nhớ cho rằng tất cả các câu trả lời trên đều chỉ là những tên gọi, danh xưng mà chúng ta được ấn định một cách quy ước, mà đã là quy ước thì gọi bằng đéo gì chả được, tỉ dụ phát nữa trong trường hợp của anh chẳng hạn, tên khai sinh anh là Lực, nhưng ở nhà mẹ anh gọi anh là "thằng Còi" hàng xóm gọi anh là "thằng Hít", bạn bè phê búc gọi anh là Lực Đê Tiện...tất cả những tên ấy, ai gọi anh, anh đều nhận hết. Các cô cũng thế thôi, mặc dù các cô có tên riêng hẳn hoi nhưng gỉa dụ có thàng mất dạy nó nhìn thẳng vô mặt các cô rồi gọi "ê, con chó" thì, sử tô các cô chả không phải lồng lộn lên mà chửi lại, thậm chí gây sự đánh nhau sứt đầu mẻ trán chỉ vì nó gọi...con chó à!?

Để trả lời nghiêm túc câu hỏi "Tôi là ai?!" thì quả tình không phải chuyện đơn giản. Đến như Trịnh Công Sơn cũng đã bao lần khắc khoải "Tôi là ai? Là ai?.." để rồi cuối cùng ông tự nhận mình là "người hát dong..." Nhưng trả lời thế liệu đã chính xác!? Chắc đéo gì!? He he

Các cô cần hiểu rằng hành trình tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi "Tôi là ai!?" chính là cuộc sống của các cô chứ đéo phải gì khác. Và cuộc sống của các cô sướng hay khổ, bĩ cực hay thái lai đều phụ thuộc vào việc các cô muốn mình là ai.

Để các cô dễ hiểu hơn anh sẽ lấy một số ví dụ thực tiễn, dễ chơi, dễ trúng thưởng như sau:
- Các cô muốn làm hót gơn, hót boy thì địch mẹ các cô phải cong mông, ưỡn ngực, chu mỏ, trợn mắt lên để chụp ảnh rồi phải chịu những tiếng xì xào, nói xấu của những đứa ghanh tị, như thế là các cô khổ.
- Các cô muốn có cái eo thon như búp bê babies hay bo dì chuẩn như Lý Đức thì các cô phải tập luyện vất vả, nhịn ăn nhịn uống, thế là các cô khổ.
- Các cô muốn chiều người yêu để được làm người quan trọng trong mắt bạn tình thì các cô phải chổng mông cho nó phích, thế là đời các cô khổ (cái nài anh đéo chắc, chẳng qua thấy các cô kêu khổ nhiều nên anh mới nói chứ cá nhân anh thấy sướng. He he)...

Tóm lại là địch mẹ, các cô càng tham thì các cô càng khổ, thế thôi.

Nói thế không có nghĩa là để sướng các cô phải cố cưỡng lại những ham muốn của bản thân vì càng cưỡng lại thì các cô lại chả khác đéo gì con vích, rất dễ bị những ham muốn kia vật ngửa ra mà hấp diêm mà các cô nên ham muốn in ít và phải biết cân bằng những ham muốn đó một cách khôn ngoan, lúc nông lúc sâu thì nó mới sướng được, hoặc là các cô phải biết hi sinh những cái khổ nhỏ để đối lấy cái sướng lớn hơn. Các cô hiểu không!?

Vì thế, thay vì cứ ngồi yên một chỗ mà than thân trách phận "sao đời tôi khổ thế!?" thì địch mẹ, nhấc cái mông lên, lên dây cót cho cái đầu và bắt đầu hành động đi, đừng lười. Hãy cố sống làm sao để đời các cô tuy là đéo trả lời được câu hỏi "Tôi là ai!?" nhưng đời con các cô, đời cháu các cô, họ hàng hang hốc nhà các cô và xã hội sau khi các cô chết sẽ nói về các cô rằng "ông, bà, con đó là người thế nài, thế nài."

Chỉ khi người khác trả lời cho câu hỏi "các cô là ai?" thì mới công bằng được, và các cô có được làm người hay không tất cả đều phụ thuộc vào việc làm hôm nay của các cô. Và nếu đến khi các cô chết, người ta còn nói đến các cô với một thái độ tôn trọng, tiếc thương thì lúc đó, dù có ở trong quan tài các cô vẫn có thể mỉm cười mà gật đầu sung sướng và con cháu các cô cũng được thơm lây.

Nói thêm chút là trên đời nài đéo ai trả lời được câu hỏi "tôi là ai!?" hết, nhưng nếu không đi tìm câu trả lời thì địch mẹ, các cô đéo phải là con người. He he

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét