Một xã hội tự do, dân chủ không giống cái làng Vũ Đại, ở đó không có những thằng như Bá Kiến, chỉ vì những quyền lợi cá nhân, những ân oán riêng tư mà sẵn sàng tống người khác vào tù, sẵn sàng hãm hại người khác bằng những hành vi đê hèn nhất, bẩn tiện nhất.
Ở đó cũng không có những thằng như Lý Cường, một kẻ hữu dũng vô mưu, cơ bắp phát triển mất phần não bộ nhưng vì có ô to dù chắc mà có được chỗ đứng ngon lành trong xã hội.
Và ở đó, cũng tuyệt đối không có những kẻ như Chí Phèo, cứ tớn lên là chửi ông ổng suốt ngày này qua tháng khác rồi bảo đó là tự do ngôn luận, nhầm, nhầm lớn, đó không phải là tự do dân chủ, tuyệt đối không phải.
Ở đó cũng không có những thằng như Lý Cường, một kẻ hữu dũng vô mưu, cơ bắp phát triển mất phần não bộ nhưng vì có ô to dù chắc mà có được chỗ đứng ngon lành trong xã hội.
Và ở đó, cũng tuyệt đối không có những kẻ như Chí Phèo, cứ tớn lên là chửi ông ổng suốt ngày này qua tháng khác rồi bảo đó là tự do ngôn luận, nhầm, nhầm lớn, đó không phải là tự do dân chủ, tuyệt đối không phải.
Đấu tranh cho dân chủ là một con đường dài, lắm trắc trở, để đi đến tận cùng con đường đó đòi hỏi người đi trên nó phải thật sự tỉnh táo, có kế hoạch rõ ràng và một kỹ thuật đấu tranh khôn ngoan.
Cái kiểu đấu tranh tự phát như kiểu 'xách ba lô lên và đi' thì chắc chắn sẽ phải nằm lại dọc đường, đừng nên mong chờ gì từ những hành động đấu tranh tự phát đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét