Cà phê với ông bạn mình - thanh niên gần cứng ở cái đất Hà Thành ngàn năm văn hiến ngót nghét chục năm giời - từng lớn tiếng phát biểu ; ở cái đất Hà Nội này tao chả biết sợ thằng đéo nào, trừ những thằng hổ báo hơn tao.
Thế mà rồi thất tình, ổng gọi cho mình bảo "mày đi uống café với anh, anh buồn lắm, mày lên café Đinh đi, nhanh lên" rồi tắt máy cái phụp. Mình chả biết café Đinh nằm chỗ đéo nào, gọi lại hỏi ông bảo "lên Đinh Tiên Hoàng gọi anh ra đón" rồi cũng tắt máy cái phụp như lần trước. Mình vội vàng xách xe đi, bụng bảo dạ "chỗ nào còn lườn khườn được chứ chỗ này đéo đùa được, nói dại, nhỡ ông chờ mình đéo thấy ông ra mẹ hồ Gươm tự vẫn thì bỏ mẹ."
Sau một hồi lặn lội, dùng cả google map lẫn xe ôm map cuối cùng mình cũng mọ lên đến nơi, sau khi "rước" mình lên quán, ông gọi 2 li café rồi ngồi đốt thuốc, mặt lạnh như tiền, coi như không có mình.
Mấy lần mình toan hỏi có chuyện gì nhưng rồi lại sợ ổng buồn thêm nên không dám hỏi, mãi sau ổng mới nói 'tao buồn' rồi lại ngồi im đốt thuốc, mặt vẫn lạnh như tiền. Mình buồn đái quá nhưng ko dám đi, đi sợ ổng lại ra hồ Gươm tự vẫn nên cứ ngồi im chờ. Cuối cùng mót đái quá không chịu nổi mình mới hỏi ; sao anh buồn, phải nói em mới biết được chứ?! Ổng vẫn không nói gì, ngồi im đốt thuốc, chốc chốc lại bảo "tao buồn" rồi lại ngồi im đốt thuốc, chốc chốc lại bảo "tao buồn".
Cuối cùng đến khi sắp đái ra quần mình mới cáu quá quát lên; "sao anh buồn?! Không nói tôi cút mẹ về cho ngồi mình giờ." Thì ổng bảo; "anh thất tình, buồn lắm mày ạ".
Ak thì ra là thế, công nhận tình yêu nó có sức mạnh khủng khiếp thật.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét