Anh Lực rất tỉnh và đẹp trai từ lâu đã thôi không màng thế sự, bởi thế mà khi chiếc máy bay Mất Hút 17 (MH17) của hãng hàng không Mã Lai bị bắn rơi trên bầu trời U-crai-na khiến gần 300 người thiệt mạng, anh Lực đã không đoán mò, vốn là sở trường của anh xem con lợn nào đã làm chuyện khốn nạn đó. Và cũng bởi thôi không màng thế sự cho nên khi dân mạng xôn xao bàn tán đến con số 7 và cố tìm mối liên hệ của nó đến những vụ tai nạn thương tâm kia - một việc liên quan đến lĩnh vực tâm linh, vốn cũng là lĩnh vực mà anh am tường, anh đã không thèm lên tiếng mà để mặc cho dư luận thỏa thê bàn tán để rồi sợ vãi ra quần.
Song với bản chất thánh thiện của mình, anh Lực đã quặn thắt lòng khi liên tục phải nghe, phải chứng kiến những thảm họa hàng không liên tiếp sảy ra lấy đi sinh mạng của biết bao người. Đã biết bao đêm anh thu mình trong màn tránh muỗi và sụt sùi nước mắt tiếc thương cho những kiếp người nhỏ bé bị những âm miu chính trị thấp hèn hủy diệt chỉ bằng một động tác bấm nút khai hỏa tên lửa ở U-crai-na hay do thời tiết xấu ở Đài Loan hoặc do máy bay chục trặc kỹ thuật ở Lào, Việt Nam, Cam bốt hay mới đây nhất là ở Ấn Độ và cầu mong cho linh hồn họ được siêu thoát về nơi cực lạc.
Tuy nhiên, sự đau khổ chưa bao giờ là liều thuốc cho tâm hồn, (nếu là thuốc thì chỉ có thể là thuốc chuột), chính bởi thế mà ngay lúc này đây, anh quyết định gạt đi nỗi đau buồn và những giọt nước mắt khóc thương cho những nạn nhân xấu số kia để làm những việc có ích hơn vì dù sao thì người chết cũng không thể sống lại được.
Việc có ích kia là gì thì hôm sau anh sẽ nói. Còn bây giờ thì anh phải đi ngủ cái đã.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét