Như đã nói, sự đau khổ và nỗi sợ hãi chưa bao giờ là liều thuốc cho tâm hồn, nó sẽ vồ lấy tâm can con người ta mà cắn xé, mà đục khoét để rồi khi đi qua, nó sẽ để lại trong tâm can vốn đã lở lói quá nhiều của các cô một vết thương lớn khó lòng chữa trị nổi. Thế mà các cô, những con bò ngu ngốc vẫn cứ thích vồ lấy những nỗi sợ hãi ngoài đường như những con bọ hung vồ cứt làm của riêng cho mình để rồi sau đó vãi cả cứt đái ra quần.
Với tâm hồn thánh thiện của mình, anh Lực không thể ngồi im nhìn các cô vật vã trong sợ hãi và tự hủy hoại tương lai tươi trẻ của mình. Chính bởi thế mà anh sẽ cố gắng đem tài năng cùng sự bao dung của mình để kíu vớt những tâm hồn đang chìm đắm trong sợ hãi của các cô.
Anh biết rằng ngay khi anh đang biên bài luận uyên bác này có nhiều cô vẫn đang ngồi nhà đóng bỉm để chịu trận nỗi sợ hãi vô lí con số 7 vì nghĩ rằng nó có liên quan đến những vụ tai nạn thảm khốc sảy ra gần đây khi thấy con số 7 liên tục xuất hiện.
Tại sao lại thế?
Thật ra con số 7 vốn là 1 con số bình thường trong 10 chữ số tự nhiên, nó bình đẳng như tất cả các con số còn lại trong lý thuyết xác suất. Việc có nhiều con số 7 xuất hiện trong những vụ tai nạn vừa rồi chẳng qua chỉ là 1 sự trùng hợp ngẫu nhiên giống như việc có những con lô về liên tục trong 1 thời gian dài vậy. Thậm chí người ta có thể tìm ra nhiều số 7 hơn nữa nếu cứ tiếp tục làm thống kê bằng cách bới tai nạn tìm số 7.
Đó là trên khía cạnh thống kê, vậy còn vấn đề tâm linh thì sao? Anh Lực sẽ trình bày rõ về vấn đề này trong 1 bài viết khác, còn bây giờ thì anh phải đi nghỉ cái đã, hôm nay anh mới đi xe đường dài, mệt vãi đái. He he
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét