Lí tưởng của tôi là sẽ trở thành tỉ phú, tiền nhiều như quân Nguyên, Bill phải gọi bằng cụ. Lúc đó tôi sẽ xây dựng cho tôi cùng gia đình mình một chốn "thiên đường", ở đó tất cả mọi người trong gia đình tôi đều được "làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu". Bố tôi thấy thế bảo tôi "Mày muốn làm tỉ phú thì trước tiên phải đi làm cái đã, phát triển dần dần, từ đồng phú đến nghìn phú, rồi đến trăm nghìn phú, rồi triệu phú, rồi sau mới đến tỉ phú được." Nhưng tôi không nghe, tôi thấy mình đủ các yêu tố cần thiết để "quá độ" từ tay trắng lên tỉ phú.
Vì thế, tôi quyết tâm lên các kế hoạch cần thiết để trở thành tỉ phú và bỏ qua giai đoạn trung gian như bố tôi nói. Và tất nhiên trong thời gian đó, bố tôi với các anh tôi vẫn phải oằn lưng để nuôi tôi, để tôi có thời gian mà thực hiện lí tưởng cao đẹp kia nhưng không hiểu sao mãi mà tôi vẫn không hoàn thành nổi.
Có lẽ vì nóng ruột quá nên hôm qua bố tôi mới hỏi tôi "Khi nào mày mới hoàn thành cái lí tưởng cao đẹp kia hả!?" và tôi phải buồn rầu thông báo với bố tôi rằng "Lâu lắm bố ạ, hết thế kỷ này không biết có xong nổi không."
Nghe thế bố tôi trừng mắt quát "Mày làm được thì làm, không thì dẹp mẹ mày đi cho nhanh rồi tao mua cho mấy con bò mà đi chăn cho có ích, chứ cứ bám cái lí tưởng của mày thì rồi đến cứt với lá xoan cũng không có cho mà hốc đâu."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét