Đã thành lệ, mấy năm gần đây năm nào chỗ mình cũng tổ chức ăn trung thu linh đình, bắt đầu từ ngày mùng 7, mùng 8 gì đấy là mấy cụ trong xóm bắt đầu rục rịch chuẩn bị làm đèn ông sao, đèn kéo quân cho các cháu.
Vài ba năm gần đây còn đỡ chứ năm đầu tiên làm thì thôi rồi, 9 người mười ý chẳng ai chịu ai thành ra cãi nhau như mổ bò, vui đáo để.
Mình nhớ năm đầu làm đèn kéo quân, cả khu mình chẳng ai nhớ cái đèn kéo quân nó tròn méo thế nào nên loay hoay mãi không xong, thậm chí hỏi gúc rồi mà có ông vẫn chưa chịu nói ngày bé tau thấy họ làm như ri như ri. Sau có ông nhanh ý nhờ các cụ cao niên trong làng dựng cho mới ổn.
Vui nhất là mấy ngày chuẩn bị, người làm xe để rước đèn, người trang trí đèn, người thì chuẩn bị gạo, lá để gói bánh chưng.
Buổi sáng hôm trung thu không hôm nào là không vật lợn, vật dê giết thịt đãi các cháu, nhưng không thể thiếu món tiết canh, tất nhiên, ăn tiết canh thì phải có rượu bia, không Tào Tháo lại rượt cho trắng mắt, chu đáo phết. He he.
Đêm trung thu sau khi ăn uống no say xong thì các cụ đánh xe đi rước đèn. Xe rước đèn thường là xe tải của mấy nhà quanh đấy được tận dụng, sau khi quét tước sạch sẽ các cụ buộc đèn vào đuôi xe rồi xua các cháu lên thùng ngồi, không quên ném thêm mấy cái trống ếch, trống cơm để các cháu gõ cho xôm trò.
Xong đâu đấy các cụ cắt cử vài người lớn lên để hướng dẫn các cháu cách gõ trống ,hoặc gõ trống thay các cháu khi nào các cháu mỏi tay và để trông giữ các cháu, tránh trường hợp các cháu nô đùa làm hỏng hóc thứ gì đó hoặc ngã rồi cho xe chạy đi rước.
Số còn lại ở nhà, một số cụ đàn bà thì bày mâm cỗ để đến đúng 10h các cháu đi kéo đèn về thì phá cỗ, còn đâu các cụ đá vài bài karaoke hoặc làm vài kèo tá lả tá leo gì đó cho đỡ buồn.
Đoàn đi rước đèn đông lắm, tiền hô hậu ủng, vui vui là.
Các cụ cho 2 xe con đi trước bấm còi xin đường,tiếp sau là xe kéo đèn, sau nữa là một số anh chị thanh niên chạy xe máy theo. Chốc chốc gặp đám rước đèn của thôn khác là các cụ lại chỉ đạo các cháu vẫy tay chào và đánh trống để chào đội bạn, và nếu các cháu đã chán rồi thì chính các cụ là người đảm nhiệm công việc đánh trống đó.
Đoàn đi từ từ, đánh trống, mở nhạc inh ỏi để trẻ con các nơi khác có muốn đứng xem cũng nhìn được rõ hơn, khổ nỗi là chúng nó cũng đang bận với đám rước của chúng nó nên thành ra chỉ có người lớn ra xem. Họ nói với nhau bằng giọng ngưỡng mộ - đèn to nhờ, đẹp nhờ! Làm các cụ đi theo phải bật cười khanh khách vì khoái.
Đoàn rước đèn cứ thế đi, ban đầu tiếng trống còn rôm rã sau thì rời rạc dần vì các cụ đánh trống thay các cháu đang còn bận cười nên chỉ khi nào nhớ mỡi gõ vài tiếng chiếu lệ; tung tung, bốp bốp, tung tung.
Đến đúng 10h, sau khi kéo đèn đi các điạ điểm đã định trước, các cụ cho xe về để các cháu phá cỗ trông trăng. Một số cụ chu đáo còn mời cả trưởng thôn và hội trưởng hội người cao tuổi đến chung vui cùng các cháu, và tất nhiên là phải có bia cho lịch sự rồi, tiếp đón cán bộ mà lị.
Sau một vài ly thăm hỏi cụ trưởng thôn lên chúc các cháu học tập thật tốt, đạt kết quả cao trong năm học mới và để mình không phải là nhân vật thừa, cụ hội trưởng hội người cao tuổi cũng lặp lại những điều tương tự và không quên ngâm tặng các cháu bài thơ của "Trẻ em như búp trên cành...". Sau đó là lời cảm ơn của ông trưởng ban tổ chức buổi tiệc và sau đó là dọn dẹp và ra về, trông mặt các cụ, ai cũng vui.
Chỉ có các cháu là buồn ngủ quá nên gà gật từ khi nào, đến khi bị mẹ gọi giật dậy để về là nhăn mặt, nhăn mũi lấy tay rụi mắt trông đến tội, có đứa giật mình khóc hu hu.
Năm đó mình được giao nhiệm vụ thu dọn đồ đạc, lúc dọn thấy có mấy cái trống vứt lổng chổng mình đưa cho thằng em đem cất hộ, nó tiện tay lấy đùi gõ mấy tiếng liên hồi, bốp bốp, tung tung, bốp bốp tung....

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét