Lưu trữ Blog

Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014


CHUYỆN CÁI BĂNG RÔN


Nó là một tấm vải đỏ bình thường, cũng như bao tấm vải khác nó sinh ra để người ta đem may thành thứ để bịt vào người hòng che những chỗ cần che mà người ta quen gọi là quần áo. Sự đấy đã rõ. Cũng có đôi khi người ta đem nó ra may câu đối cho người chết hoặc cắt nhỏ để chít lên đầu những đứa chắt khi cụ chúng chết... Sự đó cũng là thường. Nhưng bỗng một hôm người ta đem may nó thành một dải dài có gấp ở hai đầu để luồn que như lá cờ rồi người ta đem gắn lên mình nó những chữ bằng giấy hay xốp màu trắng xếp một cách ngay ngắn để thành khẩu hiệu, biểu ngữ tuyền truyền gì gì đấy rồi người ta đem treo nó lên những chỗ đông người qua lại. Nhờ buộc dây ở hai đầu chiếc que nên nó không bị xoắn ruột mèo lại và vì thế nên người ta có thể đọc được những chữ ghi trên mình nó một cách dễ dàng. Thế là nó nghiễm nhiên khoác lên mình một danh hiệu mới, một danh hiệu cao qúy, và cũng từ nay nó được đảm đương 1 công dụng vô cùng quan trọng, khác hoàn toàn so với những công dụng khác là cổ động, tuyên truyền, nghĩa là nó được làm việc cho nhà nước hẳn hoi... Nó hạnh phúc lắm, cố nhiên là phải hạnh phúc rồi, từ nay mọi người sẽ phải ngẩng mặt lên mà nhìn nó và nhờ thế nó cũng được ngẩng mặt lên với đời. Ngoài ra sau mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ nó được người ta giặt giũ sạch sẽ thơm tho rồi gấp ngay ngắn cho vào tủ như một sự đền đáp cho những công lao to lớn của nó vậy. Nó cứ tưởng giờ đây nó cao qúy lắm và nó thấy thật hãnh diện vì nó là vải đỏ chứ không phải là vải trắng, đen hay màu gì khác không phải màu đỏ. Nhưng đừng vôi mừng, trong đợt tuyên truyền an toàn giao thông vừa rồi người ta cũng đem nó ra rồi gắn lên mình nó biểu ngữ tuyên truyền an toàn giao thông rồi cũng đem nó treo như mọi lần. nhưng vì nó cũ quá rồi nên lần này người ta không còn gỡ nó xuống khi hết đợt tuyên truyền nữa hay vì công việc lần này quan trọng hơn mọi khi nên nó cứ phải mang trên mình cái biểu ngữ kia mãi ? Nó oằn mình cố hoàn thành nhiệm vụ để chờ người ta gỡ nó xuống rồi đem giặt như mọi khi. Nhưng kià, sao họ vẫn không chịu gỡ nó xuống ? Thế rồi chuyện gì đến cũng đến, câu biểu ngữ trên mình nó dần bị mưa gió cuốn nham nhở, trông nó lúc đó thật là tiều tuỵ như một con chó già nua tội nghiệp mang trên mình bao nhiêu vết lở loét, ghẻ mụn. Rồi thì cái dây neo 1 bên đầu của nó cũng không giữ nổi nó nữa làm nó rơi bịch xuống đất nằm vắt ngang qua đường. Thế là đang tuyên truyền an toàn giao thông nó bỗng trở thành vật cản trở an toàn giao thông. May cho nó, người đi đường phát hiện ra nó kịp thời, và để nó không còn tiếp tục cản trở giao thông được nữa người ta đem cuộn nó rồi ném về phía đầu dây bên kia hãy còn đeo lủng lẳng. Những tưởng như thế là nó không còn làm cản trở ai được nữa, nhưng không. Khốn nạn cho thân nó, chỗ người ta ném nó vào lại là chỗ một con chó vẫn khoái đi ỉa và từ khi có nó con chó kia nghe chừng cũng ngại đi vào chỗ ấy nữa, có lẽ là vì cái màu đỏ sang trọng một cách quá quắt của nó chăng? Và như thế là nó đang cản trở 1 con chó khiến nó không còn thoải mái mà đi giải quyết nổi buồn nữa. Chao ôi, thế mới chua sót làm sao. Nhưng rồi con chó kia cũng quen dần với sự xuất hiện của nó như khi con người ta tiếp xúc với nhau nhiều sẽ sinh lòng qúy mến vậy, mà có lẽ con chó kia thích nó thật, sau khi đi thử lên nó 1 lần thấy không hề gì nó liền đi thêm lần nữa rồi lần nữa cũng không thấy gì nên nó đi luôn. Rồi thì đến những con chó khác thấy có thể đi lên 1 tấm vải đỏ sang trọng cũng bắt chước theo thành thử nó bỗng nhiên trở thành nơi cho chó ỉa. Vậy là nó đã bị người ta vứt bỏ thật rồi, người ta vứt bỏ nó một cách tàn nhẫn và đột ngột như khi người ta biến nó trở thành nơi đeo biểu ngữ vậy. Nó thấy đời nó thật khổ sở và nó bắt đầu than thân trách phận, nó ước giá nó cứ là mảnh vải trắng, đen hay mảnh vải gì gì đó không phải vải đỏ thì tốt biết bao. Rồi nó lại ước giá người ta cứ để nó là 1 mảnh vải bình thường chứ đừng đưa nó lên thật cao để rồi lại vứt nó xuống dưới mặt đất, vứt nó một cách đau đớn như thế.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét