Về chuyện anh Thoại - người quỳ gối ở một cửa hàng bán điện thoại tại Singapore để xin hoàn lại tiền, tôi cho đấy là hành động của kẻ nhu nhược, nó thể hiện sự yếu đuối trong con người anh.
Tuy thế sự nhu nhược, sự yếu đuối đó lại đáng thương hơn là đáng trách.
Nó đáng thương vì rằng cái "nền văn hóa quỳ gối" nó đã ăn sâu vào tâm thức của đại đa số người Việt để rồi khi gặp khó khăn, thay vì đứng lên để đương đầu với nó, để tìm ra giải pháp để giải quyết vấn đề một cách tốt nhất thì người ta lại chọn cách quỳ gối cầu xin như là giải pháp cuối cùng, và tất nhiên, anh là một trong số đó.
Nó đáng thương bởi rằng, thay vì giúp cho những con người vẫn mang trong mình "nền văn hóa qùy gối" như anh cơ hội để rủ bỏ nó, để đứng lên đoàng hoàng đối diện với khó khăn thì GIỚI LÃNH ĐẠO lại tìm cách duy trì, nuôi dưỡng nó bằng những luận điệu xảo trá, lọc lừa được nói ra rả hằng ngày qua các phương tiện truyền thông đại chúng hầu dễ bề cai trị, và anh chính là nạn nhân của nó.
Thế thôi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét