Tôi chính thức từ gĩa những tháng ngày "tươi đẹp" được cùng lũ bạn chăn bò la cà nghịch ngợm khắp làng trên xóm dưới để bước vào lớp 1.
Hôm ấy, tôi vừa đi chơi về đến đầu cổng đã nghe mẹ tôi ra tối hậu thư "Mai đi học, mẹ nói chuyện với cô Năm Trà rồi, không ở nhà suốt ngày lông bông rồi hư thân" trong phút chốc, trời đất quanh tôi như sụp đổ. Tôi di di ngón chân lên nền đất bột, thứ đất tôi vẫn hay bốc để ném nhau với lũ bạn, miệng lí nhí bảo "con thích ở nhà hơn, mẹ cho con ở nhà đi chăn bò".
Cũng may "những lời nói tự đáy tim" đó không lọt được vào tai mẹ tôi không thì kiểu gì tôi cũng bị một trận đòn om xương.
Thấy tôi còn dùng dằng, mẹ tôi tiếp ngay "quần áo sách vở mẹ chuẩn bị rồi, bò bố cũng bán rồi, từ mai không phải đi chăn nữa."
Biết không thể thay đổi được hiện thực phũ phàng, tôi cúi đầu dong thẳng ra sau bếp với vẻ mặt đau khổ như có ai đó sát muối vào trái tim. Thế là từ mai tôi "phải" đi học.
****
Lớp học cô Năm Trà trước đây là cái kho hợp tác, sau ngày tháo khoán người ta "hoạn" cái nhà kho lại thành cái nhà văn hóa thôn và tận dụng làm lớp học, bên trong kê dăm bộ bàn ghế ọp ẹp, vừa để học sinh ngồi học vừa để chơi trò cỡi ngựa trong giờ ra chơi, trái hiên lớp gác bộ đòn khiêng đám ma và cái trống cái của thôn, cái trống cái chỉ được vang lên những tiếng vụng về, ngắt quãng do những bàn tay nghịch ngợm của lũ nhóc bọn tôi, xung quanh lớp được bảo bọc bởi những hàng rào song mây rậm rạp đầy những gai là gai.
Cảnh vật và bài trí rất đỗi quen thuộc vì hầu như lũ chúng tôi chả đứa nào chưa từng vào đây trước kia để hái quả song mây ăn đến đen xì cả lưỡi rồi chơi đuổi bắt đến mệt thở không ra hơi, vậy mà hôm đến đây để học tôi lại có cảm giác thật nặng nề.
Phải đến cả tuần, hôm nào tôi cũng loanh quanh ở cửa lớp chờ lấy tinh thần để vào học, tất nhiên cái tinh thần tôi chờ đợi không bao giờ tới cho đến hôm mẹ tôi đi chợ bắt gặp tôi đang thơ thẩn ngoài cửa, mẹ tôi bẻ cây rượt tôi chạy chối chết, cuối cùng bà cũng xách được cổ tôi tống vào lớp, không quên phân trần với cô Năm Trà rằng, tôi đã từng đi học trước một năm lớp 1 'tập duyệt' rồi mà vẫn chứng nào tật nấy, kiểu này thì cũng đến học hết lớp 5 rồi ở nhà chăn bò thôi. và còn dặn thêm cô nếu còn thấy tôi không vào lớp thì cứ việc phạt thước cho gãy cẵng.
Tôi cứ thắc mắc mãi sao đi chăn bò mà phải học hết lớp 5 mới được đi, trước giờ tôi đi chăn bò suốt có sao đâu, ngoại trừ lần để bò ăn hết nửa đám rau lang nhà ông hàng xóm làm các anh tôi phải xách nước, mang đạm đến tưới cho đến khi rau xanh lại thì thôi và vài lần để lạc bò làm cả nhà phải chia ra đi tìm, người đi tìm bò người đi tìm tôi, vì sau lúc không thấy bò đâu tôi đã trốn biệt không dám về nhà, tôi trốn lên đồi và nghĩ kế 'sinh nhai' nếu chẳng may bò mất, tôi sẽ sống như người rừng suốt quãng đời còn lại, lúc đói thì ăn quả dại, khát uống nước hồ, còn bình thường thì cứ thoải mái đi chơi không phải lo ai bắt về ăn cơm hay tắm rửa và thoáng thấy thú vì với cuộc sống đó, tôi cứ nghĩ thế cho đến khi bị anh tôi xách cổ lôi về hoặc đói quá không chịu được thì tự mò về. Phải chăng ở trường học tôi được dạy đi chăn bò sao cho không để nó ăn rau lang nhà hàng xóm và không để bò lạc mất!
(còn tiếp...)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét