Tiếng gà gáy kéo tâm trí tôi ra khỏi trang sách đọc dở.
Tôi bỏ kính, gập sách lại, tắt điện rồi bước ra hành lang để nghe kỹ hơn, một làn gío thoảng mang theo hương hoa sữa từ ngoài phố lạc đến chỗ tôi đang đứng rồi dùng dằng mãi như thể định tính nợ.
Lúc này thời gian như chậm lại.
Lâu lắm rồi, giữa cái thành phố ồn ào, đầy dẫy những âm thanh hỗn độn của xe cộ, tiếng chửi nhau chí chóe của những người đang vật lộn mưu sinh này, tôi lại nghe được những âm thanh quen thuộc và thanh bình đến vậy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét