Lưu trữ Blog

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

Ký ức vọng về

Tiếng chim hót đưa tôi trở về miền xa ký ức, nơi tôi cùng lũ bạn chân đất, đầu trần dong duỗi khắp các đồi xa ruộng gần để cố tìm lấy cho mình một tổ chim làm của riêng, đến nỗi đầu tóc đứa nào cũng khét lẹt mùi nắng.
Trưa nào cũng vậy, cứ đợi cho bố tôi bắt đầu kéo gỗ (aka ngáy) là tôi lại lén tụt xuống khỏi giường rồi chạy đến chỗ hẹn trên đồi gần nhà ngồi đợi mấy đứa bạn trốn ngủ trưa để đi tìm tổ chim, hoặc thăm những tổ đã tìm được trước đó để đảm bảo rằng nó chưa bị đứa khác nẫng tay trên.
Chúng tôi nâng niu từng tổ chim chíc nằm chót vót trên ngọn cây kể từ khi thấy chim mẹ công rác đến khi bắt được mang về, rồi lại nâng niu từng con chim non chưa bể bụng cứt cho đến khi nó biết mổ.
Chăm chim non không phải là dễ, nhất là với bọn chíp hôi cả thèm chóng chán như bọn tôi khi đó, vì thế xác suất những chú chim có thể trưởng thành trong tay bọn tôi là cực kỳ thấp. Phần đa bọn nó toàn làm mồi cho mèo hoặc chết đói hoặc không cũng bị mẹ tôi lén đem thả hoặc mang cho người khác.
Nhưng tất cả những điều đó không thể ngăn lũ chúng tôi tiếp tục "chiếm hữu" các tổ chim làm của riêng.
Sau này, mãi đến khi tôi học đến cấp 2 mới thôi không còn trốn nhà đi tìm chim mỗi buổi trưa nữa.
Phần vì khi đó tôi bắt đầu thấy thích ngủ trưa và phải tranh thủ ngủ bù lại những giấc ngủ đã bỏ lỡ trước kia vì sự nghiệp chim chóc, phân vì tôi bắt đầu không thấy hứng thú chơi chim bằng con khác.
Thế mới vui. Hé hé

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét