Lưu trữ Blog

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

Hãy yêu thương lấy mình

Vì thế, thay vì cứ tìm cách trút hết bức bối lên đầu nhau hoặc cố vơ lấy bức bối từ bên ngoài vào mình như bò vơ rơm để rồi làm tổn thương người, tổn thương mình. Các cô hãy cố học cách yêu thương lấy nhau và yêu thương lấy mình.
Chết chửa, anh quên chưa nói cho các cô biết nguyên nhân vì sao!
Thôi kệ mẹ, không nói trước thì nói sau, đằng nào chả thế phỏng các cô?! Hé hé
Chả là cuộc đời này nó ngắn ngủi lắm, lại bất công nữa, nó bất công ngay từ khi các cô mới sinh ra làm kiếp người.
Chả thế mà nhà thơ Trần Duy Ninh bạn anh lại viết:
"Hẳn rằng con tạo ý ra răng,
Cặc dái sao mà mọc trước răng?
Lúc nhỏ cần răng thì mọc cặc,
Khi gìa còn cắc, lại không răng!
Gìa nua hết thú chèo queo cặc,
Lọm khọm cần nhai rụng quách răng!
Ngán nỗi cho răng, buồn với cặc,
Hẳn rằng con tạo ý ra răng!"
Ấy vậy mà anh thấy các cô dỗi hơi quá, các cô có thể lồng lộn lên mà lao vào chém giết nhau như con thú chỉ vì 1 cái nhìn đểu, vì một câu nói trên bàn nhậu, hoặc địt vào mặt nhau chỉ vì một cú va chạm nhẹ nhàng tình cảm khi tham gia giao thông hoặc nữa là các cô sẵn sàng vơ vào mình bao nhiêu nỗi chán trường rồi ngồi than vắn thở dài; sao đời tôi khổ thế...etc.
Tóm lại sự dỗi hơi, ngu ngốc của các cô có liệt kê cả ngày cũng không hết.
Hãy tỉnh táo lên các cô, hãy cố sống với nhau, sống cho mình thật tử tế để đến khi về lại với cát bụi các cô sẽ không còn điều gì phải vướng bận, nhờ đó cô có thể siêu thoát về nơi cực lạc chứ không phải trở thành những oan hồn vất vưởng mà tìm cách trả nợ đời. Hé hé

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét