Lưu trữ Blog

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Trúng số

Hôm rồi đọc truyện dài "Tôi đã thấy hoa vàng trên cỏ xanh" của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh có cảnh tả một ông mua sổ số, lúc mua về cứ nghĩ mình không trúng nên mới dán vào cột nhà, không ngờ lại trúng thật, mà trúng giải độc đắc hẳn hoi, ông ta không biết làm cách nào để nhận giải, bóc ra thì sợ rách cuối cùng mới đi cưa cả cái cột nhà xuống rồi vác đi nhận giải, lúc đi đường va phải người nọ người kia gây tai nạn cuối cùng nhận được giải về thì nhà lại sập nốt, thế là tiền trúng số không đủ bồi thường cho người ta với làm lại nhà, đã thế còn bị người khác đặt vè nói đểu, mình lại nhớ đến cái thời đi học. Năm nào cũng phải mua sổ số, mỗi năm hai cái.

Lần nào cũng vậy, cứ mỗi lần đến đợt mua sổ số là cô giáo đều nói "mua sổ số là để góp phần kiến thiết đất nước" rồi sau đó cô mới đem xấp vé số ra và nói thêm "lớp mình mua trên tinh thần tự nguyện, ai có điều kiện thì mua." Vì số vé số cô đưa ra cũng chỉ bằng phân nữa sĩ số của lớp, có nghĩa là xác suất mỗi người mua hay không là 50/50 nhưng chả hiểu sao lần nào mình cũng phải mua. Nói là "phải" vì đứa nào khi được cô hỏi có muốn ủng hộ nhà nước kiến thiết không cũng lắc đầu nguầy nguậy bảo "chưa có điều kiện", cuối cùng cô đành phải giao cho mấy "gương mặt tiểu biểu trong lớp", tất nhiên trong đó có mình vì ngày đó mình học giỏi cực he he.

Đó là ngày cấp I, lên cấp II mình rút kinh nghiệm cố gắng láo toét đi tí cho đỡ phải mua vé số, buổi nào mình cũng đi muộn 2 tiết đầu, 2 tiết cuối lên cho có mặt rồi về (chả hiểu sao học hành lớt phớt, nền nếp thì mất dạy thế mà năm nào mình cũng được lên lớp với hạnh kiểm loại trung bình, cũng may thời đó chưa phát động phong trào "3 không" chứ không mình đã được liệt vào dạng ngồi nhầm lớp là cái chắc. He he.) Thế mà năm nào mình cũng được cô ưu tiên cho 2 cái vé số để kiến thiết đất nước. Hi hi

Thời đó mình chả biết "kiến thiết đất nước" là cái gì, chỉ biết mỗi lần về xin tiền mẹ để nộp tiền sổ số cũng bị mẹ "kiến thiết" cho một trần chửi ra trò và mỗi lần như vậy mình lại "giọt ngắn, giọt dài" để "kiến thết" cho 2 con mắt sưng húp lên thì mới có tiền để đóng tiền "sổ số kiến thiết."

Ngày mở thưởng thì khỏi nói, giáo viên chủ nhiệm cầm tờ kết quả chép lên bảng, đám học trò tụi mình phía dưới cầm tờ vé số hồi hộp soi chả khác gì các bác bây giờ soi lô, và nếu may mắn ở lớp có đứa nào trúng là cả lớp đều nhảy cẫng lên vui mừng cứ như mình vừa trúng số chứ không phải người khác.

Mình nhớ có 1 lần mình cũng có may mắn trúng cái giải khúc khích (khuyến khích), năm đó mình học lớp 5. Khi cô giáo chép kết quả lên bảng, bọn mình hồi hộp soi từng số một, đến giải khúc khích, thấy có 2 số cuối trùng với tờ vé số của mình, mình nhảy cẫng lên như 1 thằng điên vì không ngờ đời mình lại may mắn đến thế. Tan học mình chạy vội về nhà khoe trúng số, cả nhà chả ai tin còn chửi mình vì nghĩ mình nói phét. He he.

Mãi đến khi nhận giải đem về nhà mình mới tin. Hồi đó giải khúc khích trị gía 20 nghìn, mình cầm 2 tờ 10 nghìn đỏ chót nhảy chân sáo về nhà đưa cho mẹ nói là tiền trúng số, mẹ mình cười cười bảo để mẹ đi chợ mua cân thịt về ăn mừng. Ngày đó 20 nghìn mua được hơn 1 cân thịt lơn loại ngon, nấu lên thơm phức chứ không hôi như thịt lơn ăn bột tăng trọng bây giờ. Nhưng đó cũng là lần duy nhất mình trúng số.

Sau này, có đôi khi mình cũng mua vé số từ những đứa bé hoặc của mấy người gìa hay tàn tật bán vé số dạo, nhưng mình không nghĩ là để "kiến thiết kiến thiến" gì cả mà chỉ đơn giản là muốn giúp họ có thêm ít cơm ăn. Mỗi lần cầm tờ vé số trên tay mình lại nhớ đến lời cô giáo nói ngày nào "mua sổ số là góp phần kiến thiết đất nước." Mình chợt nghĩ, chả biết sao sau bao nhiêu năm kiến thiết rồi mà đến giờ nước mình vẫn còn nhiều người phải đi bán vé số dạo để kiếm sống đến thế!?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét