Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014
Nói tục, tại sao không?
Nhất là khi nó giúp ta giải tỏa những cảm xúc bị kìm nén, tất nhiên, nếu các bác có cách hay hơn nhà cháu hoặc là các bác muốn cái đầu nổ tung lên như pháo hoa thì tùy.
Lâu nay có nhiều người hỏi nhà cháu sao lại hay nói tục thế, có người còn dọa "anh mà không bỏ cái kiểu nói tục ấy đi là em đéo thèm chơi với anh nữa." hehe.
Nhà cháu xin phép được né tránh câu hỏi này nhưng nhà cháu dám khẳng định luôn là không phải lúc nào nhà cháu cũng văng tục đâu ạ, mà là nhà cháu văng tục có chọn lọc cả đấy ạ. Gặp mấy thằng hổ báo có cho kẹo nhà cháu cũng chả dám văng, chả phải sợ mà vì nói với cái thằng mặt dày thì chỉ tổ phí nhời, (chém gió chứ sợ lắm) nhất là những nhời nói tục thần thánh giúp nhà cháu xả sì-choét thì lại càng không ạ. Hoặc gặp mấy chú câm điếc (cả nghĩa đen lẫn nghĩ bóng) cũng không nốt, vì nếu nói tục mà người ta không nghe thì có khác mẹ gì khạc nhổ ngược chiều gió, cuối cùng chỉ tổ ướt mặt mình.
Túm cái nốt ruồi o Tiến lại là nhà cháu coi nói tục như một món ăn, để ăn ngon thì không phải với ai cũng có thể ngồi cùng mâm mà thưởng thức được mà phải có một không gian nhất định, một đối tượng nhất định thì mới thấy nó thi vị và hấp dẫn. Vì thế, mong các bác đừng bắt nhà cháu không được xơi cái món ăn tinh thần kia nữa ạ, vì nếu thế thì cái thằng "đê tiện" trong con người nhà cháu sẽ buồn chết mất. Mà như thế thì đâu có hay ho gì.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét