Bỏ cơm nhà để ra ngồi vỉa hè ăn bánh khúc với một người phụ nữ trung tuổi mà đến tận bây giờ tôi vẫn còn chưa biết tên. Mà thực ra tôi cũng chả cần biết, tôi mới chỉ gặp bà trước đó vài hôm khi đi cùng đám bạn nhưng tôi vẫn quý mến bà vì bà trông có nét gì đó rất giống mẹ tôi.
Bà hay ngồi ở cổng trường Quốc gia, không ăn xin mà chỉ xem tử vi, tuy những điều bà nói có phần đúng cũng có phần sai, đơn cử như việc hôm trước bà đoán tôi là con trưởng rồi hôm nay lại bảo tôi là con út nhưng tôi không quan tâm tới điều đó, vì tôi không phải đến để nhờ bà xem tử vi, tôi chỉ đến để ngồi cùng bà, nói chuyện cùng bà rồi cùng bà ăn bữa tối bằng một cái bánh khúc nhưng không hiểu sao tôi lại thấy ngon lạ thường.
Lúc tôi chào bà ra về, bà nắm chặt tay tôi rồi dặn dò đi đường phải cẩn thận, đừng đi nhanh quá. Tự dưng tôi thấy như có cái gì đó đã mất từ rất lâu lại hiện về trong tôi qua cái nắm tay và ánh mắt của bà - người phụ nữ có nét gì đó rất giống mẹ tôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét