Lưu trữ Blog

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Ký ức về mẹ

Lại sắp đến ngày giỗ mẹ rồi, năm nay là giỗ thứ 5 của mẹ, vậy là đã 5 năm nay mình không còn được nghe tiếng mẹ rồi, 5 năm nay mỗi lần nhớ mẹ là mình lại thèm được nghe tiếng mẹ vô cùng, thèm được nghe tiếng mẹ chửi, thèm được nghe tiếng mẹ gọi dậy gánh rau ra chợ cho mẹ bán, rồi thèm được nghe tiếng mẹ ru cháu. Thèm được nắn chân cho mẹ mỗi tối trước khi đi ngủ hay mỗi sáng thức dậy. Thèm vô cùng cái cảm giác nắm lấy bàn tay, bàn chân gầy khô của mẹ vì bệnh đái tháo đường lâu năm.

Mình nhớ như in cái đêm cuối cùng bên mẹ, hôm đấy mẹ yếu lắm, buổi tối mình tranh thủ ngồi trông mẹ để bố chợp mắt một tí vì đêm bố phải trực bên cạnh mẹ luôn luôn để lấy nước, đút cháo rồi cho mẹ đi vệ sinh. Suốt mấy tháng trời, ngày nào cũng như vậy. Ngày đó mình yếu không bế được mẹ nên mỗi khi cho mẹ đi vệ sinh là lại làm mẹ đau, thành ra bố cứ phải thức suốt đêm vì mẹ hay phải đi lắm, cứ khi nào mẹ gọi là kể cả đang ngủ bố cũng choàng tỉnh dậy đưa mẹ đi. Duy chỉ bóp chân hay xoa bụng là mẹ chỉ thích mình làm. Hôm đấy mình đang bóp chân cho mẹ thì thấy mẹ bảo thôi. Con đi học bài rồi đi ngủ sớm đi, mai còn đi học, mẹ hết buồn rồi. Ngày thường mình chỉ chờ có thế là tót đi, không phải mình ngại mà tại vì cái chân ngồi một chỗ mình thấy khó chịu lắm. Nhưng không hiểu sao hôm đấy mình không chịu, mình bảo để con bóp chân cho mẹ thêm tí nữa đợi bố thức rồi con xuống một thể thì mẹ bảo chắc lại lười học chứ gì, gắng mà học con ạ, mẹ thấy dạo này mày chểnh mảng lắm, hôm nọ còn phải mời cả phụ huynh nữa. Rồi hai mẹ con ngồi nói chuyện một lúc lâu, mẹ dặn mình nhiều lắm rồi mẹ khóc, mình cũng khóc. Hai mẹ con ngồi khóc thút thít làm bố tỉnh dậy, hình như bố cũng hiểu nên chẳng nói gì mà lẳng lặng ra sân hút thuốc, một lúc thì bố vào bảo mình xuống học bài. Mình ngồi xuống bàn học mà chẳng học hành được gì, cứ nghĩ ngợi lung tung, chốc chốc lại lượn lên ngồi cạnh mẹ mãi đến khi bố phải quát lên mới chịu xuống giường ngủ.

Bình thường mình vẫn ngủ ở trên giường kê cạnh giường mẹ để thư thoảng mẹ có cần gì mà bố mệt quá thì mình dạy lấy nhưng hôm đấy mình xuống nhà dưới nằm một mình. Cả đêm chẳng ngủ được, cứ mỗi lần nghe trên nhà mẹ kêu đau là lại ứa nước mắt. Đến 5h sáng thì mình dậy lên bóp chân cho mẹ để bố đi nghỉ thêm chút nữa, nhưng hôm đấy bố không ngủ mà cứ lượn ra lượn vào. Thư thoảng lai lấy thuốc hút rồi đi chợ mua đồ ăn sáng. Cho mẹ ăn xong bố giục mình đi đánh răng rửa mặt để vào ăn sáng rồi đi học. Không hiểu sao hôm đấy mình không muốn đi học tẹo nào, mãi đến khi bố phải gắt lên mình mới đi nhưng vừa xuống đến trường là lại về. Mình lên xin cô chủ nhiệm cho về thì cô bảo em nghỉ nhiều lắm rồi, nếu không cần thiết thì đừng về nữa nhưng mình không chịu, cứ dứt khoát đòi về. Mình đạp xe về đến gần nhà thì thấy trong nhà đông lắm, cổ mình nghẹn cứng lại, mình quẳng vội xe lao vào thì thấy bà ngoại với các dì đang ngồi quanh mẹ, thấy mình về các dì dẹp ra cho mình vào, mắt người nào cũng ầng ậc nước. Bà ngoại nghẹn ngào bảo cháu vào gọi mẹ đi, biết đậu mẹ nhận được giọng cháu. Mình vào đứng cạnh nhưng không gọi được. Cứ ấp úng trong miệng mãi mới gọi được tiếng mẹ ơi rồi òa lên khóc làm các dì với bà cũng khóc theo rồi chạy ra ngoài để mình mình với mẹ. Bố thì bình tĩnh hơn, đi hái lá để tắm cho mẹ, mình hiểu hết, không gọi mẹ nữa mà chỉ cầm lấy tay mẹ rồi ngồi im, lúc đó mẹ đã lạc mắt đi rồi nhưng mình vẫn thấy mẹ khóc. Thế rồi mẹ đi, không biết bố gọi điện cho các anh khi nào mà khi vừa tắm rửa thay quần áo cho mẹ xong thì anh Linh về, vừa về đến đầu sân thì mình nghe tiếng anh khóc nấc gọi mẹ. Rồi anh Long về sau, anh Luận cũng về. Bốn anh em ngồi quanh mẹ đầy đủ, đứa nào cũng khóc nấc gọi mẹ. Chẳng biết mẹ có nghe thấy không nhưng ai cũng thấy nước mắt mẹ chảy dài trên má.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét