Lưu trữ Blog

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Học phí

Ngày tôi còn bé, học cấp I, chả hiểu học phí là gì vì cấp I không phải đóng do là chương trình phổ cập giáo dục. Chỉ thấy các anh tôi (học cấp trên) mỗi lần đến tháng...đóng học phí là lại phải khóc khóc mếu mếu xin mãi mới được, lắm khi còn bị mẹ chửi. 

Nhà tôi là nhà hiếu học, bố mẹ dù vất vả đến mấy cũng cố cho anh em tôi đi học tử tế, ngặt nỗi nhà làm nông nghiệp, thu nhập chủ yếu chỉ trông vào mấy sào ruộng, mỗi khi cần tiền lại phải gọi hàng sáo vào cân lúa vì thế nên vài nghìn học phí cho các anh tôi thời đó cũng là cả vấn đề, cứ bán lúa mãi thì sợ đến tháng 3 lại đói (thời đó năm nào tháng 3 nhà tôi cũng đói), mà không bán thì không có tiền, thành thử ra mẹ tôi cứ phải ky cóp từng đồng một nên mỗi khi đụng đến tiền tất bà phải sót, mà sót thì phải chửi, đàn bà luôn thế. (Đấy là tôi nghe bố tôi nói thế chứ đến giờ tôi cũng vẫn chịu, chả biết "đàn bà luôn thế" là như thế nào he he.)

Tôi chả biết sao lại cứ phải đóng học phí, hỏi thì anh tôi bảo là "cô anh bảo muốn học giỏi thì phải đóng học phí" làm tôi tự nhủ sau này lớn lên mình chả cần học giỏi để đỡ phải đóng học phí cho bố mẹ đỡ khổ. Hi hi

Lớn lên chút, đi học cấp II tôi mới biết là anh tôi nói sai, vì tôi đã thực hiện đúng cái phương châm "chả cần học giỏi" rồi mà tháng nào cũng phải đóng học phí đều như vắt chanh hi hi.
Tính tôi hay nghĩ ngợi nên mỗi lần xin tiền mẹ bảo chưa có là lại thôi chứ không nì nèo nhiều, thế nên tháng nào tôi cũng bị cô giáo chủ nhiệm (cô này ở gần nhà tôi, cùng làng mà ác như phù thủy) mắng té tát cứ như thằng...học quỵt. Có lần tôi bị cô bắt nghỉ học về nhà xin tiền đóng học phí vì để quá hạn lâu, tôi đi bộ, vừa đi vừa khóc vì tủi thân, về nhà xin mẹ thì mẹ bảo chưa có lại lóc cóc lên trường lấy cặp sách về, tất nhiên lại cũng vừa đi vừa khóc.

Tối đó tôi nói với bố là bị cô đuổi về không cho học vì chưa đóng học phí, bố tôi ngồi im không nói gì, đầu dựa thành ghế chốc chốc lại vê thuốc lào bỏ vào nỏ rồi châm đóm hút, tiếng điếu kêu làm tôi có cảm tưởng như nó đang cười vào sự nghèo khó của gia đình tôi. Sáng hôm sau tôi thấy mẹ tôi dậy sớm đèo bao lúa ra chợ, thế là lát sau tôi có tiền đóng học phí.

Sau này bố tôi phải đi làm xa để nuôi mấy anh em tôi ăn học, mỗi tháng bố về 1 lần đưa cho mẹ tôi ít tiền nên bọn tôi ít phải khóc hơn mỗi lần phải đóng học phí.

Đến giờ, tính ra tôi cũng ngốn đến cả tấn tiền học phí rồi mà chả biết mình học được cái gì, lại càng không biết mình đang là ông hay thằng nữa. Chỉ biết mỗi lần phải đóng học phí là lại phải thắc mắc "Sao nhà nước không phổ cập giáo dục đến bậc đại học nhỉ!?"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét