Tôi lại về bế cháu trên tay
Hát ru cháu bằng bài ca Đất nước.
Đất nước tôi - Đất nước của những con Hồng cháu Lạc.
Đất nước của những câu truyện thần tiên.
Ngày xửa ngày xưa Lạc Long Quân lấy Âu Cơ.
Đẻ ra trăm người con trong bọc trứng.
Năm mươi người xuống biển, năm mươi người lên rừng.
Đi khai thiên lập địa.
Lạc Long Quân phong cho người con trưởng.
Làm vua vùng đất Văn Lang.
Lấy niên hiệu là Hùng Vương.
Là thủy tổ của dân tộc Việt Nam ta.
Kể từ đó nhân dân ta dù ăn đâu, làm đâu.
Hằng năm đều biết quay đầu nhớ ngày giỗ tổ.
Đúng như truyền thống "uống nước nhớ nguồn" của ông cha.
À ơi,
Mai này lớn lên cháu đi xa.
Cháu sẽ thấy khắp nơi trên Đất nước mình đều có những đền đài, miếu mạo.
Của những người yêu nước thương dân.
Họ có thể là những bậc Quân Vương cũng có thể là những người dân thường.
Nhưng mỗi khi Đất nước có bọn cường hào ác bá hay giặc giã ngoại xâm là họ đều dám đứng lên đánh đuổi.
Bởi họ mang trong mình "tinh thần nồng nàn yêu nước" của cả Dân tộc.
Một Dân tộc mà người dân thà hi sinh chứ không cam chịu sống trong áp bức, nhục nhã.
À ơi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét