Việc Trung Quốc hạ đặt các giàn khoan vào khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam đã làm tan vỡ sự "ảo tưởng" vào mối quan hệ "bốn tốt, mười sáu chữ vàng" vốn như chiếc cũi nhốt chặt sự tư duy độc lập của Việt Nam kể từ sau hội nghị Thành Đô năm 1990 về đường lối, tư tưởng, chính sách và kinh tế.
Và sự đổ vỡ, bao giờ cũng là khởi nguyên cho một sự bắt đầu mới mà cụ thể ở đây là bắt đầu một sự vận động tư tưởng trong giới trí thức Việt Nam nhằm thoát khỏi sự lệ thuộc của Trung Quốc trong các lĩnh vực văn hóa, chính trị và kinh tế mà chúng ta tạm gọi là "thoát Trung".
Tuy nhiên, trong khuôn khổ sờ tút này, kẻ ngu muội này xin phép không bàn về 2 khía cạnh của "thoát Trung" là chính trị và văn hóa vốn là "thế mạnh" của bản thân, thứ mà nếu so với lĩnh vực kinh tế, kẻ ngu muội này vẫn dám tự tin là hiểu biết hơn một dấu phẩy. He he
Chắc các bác đang thắc mắc tại sao một thằng vốn không biết tí ti ông cụ gì về kinh tế lại dám cả gan lấy nó làm chủ đề để chém gío!?
Việc này rất đơn giản, bởi so với 2 lĩnh vực trên, vấn đề kinh tế là điều chúng ta có thể nhìn thấy, sờ thấy rõ nhất bởi bất kỳ ở đâu, lúc nào chúng ta đều có thể va đầu vào hàng hóa Trung Quốc mà sứt đầu bể trán như chơi.
Việc phụ thuộc quá nhiều vào một thị trường là Trung Quốc đã sinh ra rất nhiều hệ quả tiêu cực cho nền kinh tế. Khi những sản phẩm Trung Quốc tràn lan trên thị trường, xâm nhập vào phòng khách, nhà bếp, phòng ngủ, tủ quần áo, thậm chí là xâm nhập cả vào nhà vệ sinh của mỗi gia đình, và ngay cả tử cung của chị em phụ nữ (giường tủ, thực phẩm, quần áo, ti vi, chăn ga, gối đệm, giấy vệ sinh, bao cao su...) bằng những mặt hàng gía rẻ cố nhiên sẽ bóp chết nền sản xuất nhỏ & công nghiệp nhẹ (chưa nói đến công nghiệp nặng vì nó đang nằm trong định hướng phát triển công nghiệp hóa, hiện đại hóa là thứ chúng ta không thể nhìn thấy được bởi nó chỉ tựa hồ như một cái đánh rắm.) và cả nông nghiệp ở trong nước vốn là cơ sở cho sự phát triển bền vững của mỗi quốc gia. Và việc không thể tận dụng được những nguồn lực có sẵn để phát triển nền công nghiệp thì việc phải đốn rừng vàng, xúc biển bạc, đào hút tài nguyên mà bán là chuyện đương nhiên. Hậu quả là tài nguyên cạn kiệt, môi trường bị tàn phá, lao động thất nghiệp hoặc phải tìm đường xuất ngoại.
Vậy đâu là giải pháp để dần thoát khỏi sự lệ thuộc về kinh tế với Trung Quốc?
Trước tiên phải bỏ qua sự sợ hãi về sụt giảm GDP (theo các báo trong nước dự đoán là khoảng 10%) sẽ gây ảnh hưởng trực tiếp đến miếng cơm manh áo của mỗi người dân nếu "nghỉ chơi" với Trung Quốc bởi đó chắc chắn sẽ chỉ là khó khăn nhất thời. Chỉ khi đối diện với nổi sợ hãi trên chúng ta mới hầu chỉnh lệch được cán cân thương mãi vốn lệ thuộc quá nhiều vào một thị trường. Tiếp đến là đẩy mạnh phát triển sản xuất nhỏ và công nghiệp nhẹ (sản xuất những mặt hàng thiết yếu cho cuộc sống hằng ngày như đồ uống, đồ gia dụng như giường tủ, bàn ghế, gia công các đồ cơ khí đơn giản, thuộc da...) nhằm tận dụng tối đa những nguồn lực có sẵn như nguyên vật liệu và lao động.
Việc phát triển sản xuất nhỏ và công nghiệp nhẹ không những tạo ra nguồn thu nhập ổn định không bị ảnh bởi mùa vụ, giải quyết được vấn đề lao động mà không cần quá nhiều vốn đầu tư và tránh được thất thoát tài nguyên thiên nhiên mà nó còn là tiền đề tốt để tiến lên công nghiệp hóa toàn diện.
Và cuối cùng, ta không thể không nhắc đến việc đẩy mạnh phát triển nông nghiệp, vốn chiếm phần lớn GDP của nước ta. Cần đẩy mạnh tìm thêm nhiều thị trường tiêu thụ trong nước và xuất khẩu để tránh tình trạng người dân phải khóc trên những sản phẩm phẩm do mình làm ra.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét