Dạo này khắp chốn xa gần,
Nhìn chung mọi chuyện cũng dần tốt lên.
Tuy còn nhiều chỗ như điên,
Từ Nam chí Bắc chưa yên mọi bề.
Giám đốc bệnh viện chửi thề,
Sài Gòn nghiện hút đổ về trung tâm.
Phà chìm, tàu đắm, sập hầm
Vợ uống say rượu rồi đâm chết chồng.
Gian thương thì nhuộm cốm vòng,
Xe chở quá tải chạy rông đầy đường.
Bão lũ diễn biến bình thường,
Đông Nam Bộ vẫn triều cường mét hai.
Cầu Nhật Tân thật là dài,
Nhân zân ngóng mỏi cổ hoài mới thông.
Ngoài đường trời sắp trở đông,
Cà phê nghe nói lại không được mùa.
Triển lãm ảnh Hà Nội xưa,
Thư viện lên mạng lấy bừa về treo.
Gặp ngay thằng phó nháy nghèo,
Lu loa ăn vạ mè nheo kiếm xiền.
Kiện cáo vi phạm bản quyền,
Đành phải xin lỗi, không phiền bỏ cha.
Tỉnh Thanh Hóa ở xứ ta,
Nước mắm ắt phải có pha tí zòi.
Xưởng phân bón nổ rung trời,
Qua bĩ cực đéo thấy hồi thái lai.
Dự án bô shit Tân Rai,
Làm ăn thua lỗ cũng vài năm nay.
Đợt này mưa lũ suốt ngày
Vỡ tan cả đập chứa, gay vô cùng.
Bùn tràn ra đỏ một vùng,
Như gái đến tháng, hãi hùng xiết bao.
Nguyễn Văn Biên chém ào ào:
"Chỉ là nước đỏ, đéo sao đâu mà,
Bà con cứ ở trong nhà,
Mấy hôm nước rút thế là lại xong".
(Giải thích thì khá zài zòng,
Bùn đéo chảy xuống chỗ đồng bào ta,
Cần lao chỉ khéo lo xa,
Tây Nguyên thổ nhưỡng thường là bazan
Gặp lũ nó bị hòa tan,
Biến thành nước đỏ lan tràn khắp nơi.)
Hà Nội là xứ ăn chơi,
Sáu mươi năm trước Bác dời về đây.
Cờ Việt Minh đỏ thắm bay,
Thủ đô giải phóng về tay zân mình.
Kỉ niệm là phải linh đình,
Pháo hoa phải bắn hết mình mới vui.
Ba mươi điểm nhuộm kín trời,
Thăng Long rực rỡ sáng ngời trong đêm.
Cần lao trăn trở không yên,
"Tốn bao nhiêu tỉ bạc tiền của zân.
Chi bằng mua ít áo quần,
Thuốc men cơm gạo cho bần cố lông.
Nhìn xem các cháu nhi đồng,
Nhiều nơi đói rét lết mông đến trường.
Nhìn các zà hói đáng thương,
Ăn xin zặt zẹo bên đường sớm hôm"
Nghe qua xao xuyến tâm hồn,
Hợp tình hợp lý vãi lồn làm sao.
Địt mẹ giai cấp cần lao,
Cái gì cũng muốn vơ vào bản thân.
Ngân sách nuôi đám bần zân,
Đã được phân bổ một phần rất to.
Ngày kỷ niệm của Thủ Đô,
Cũng muốn cào cấu để no cái mồm.
Lấy thành thị nuôi lông thôn,
Thì nghìn năm nữa đéo hơn bi giờ.
Không để nhân zân phải chờ,
Ngay đêm hôm ấy ta cho bắn liền.
Người giàu thường thích khoe tiền,
Bần lông nay cũng chẳng phiền bon chen.
Kenny Sang vốn zân đen,
Dùng vài thủ đoạn nổi lên như cồn.
Mặt lại cái, hãm vãi lồn
Hot boy số 1 Sài Gòn mới kinh.
Tí phú từ thủa còn trinh,
Dõng dõi tôn thất triều đình khi xưa.
Tiền mang nhóm bếp cũng thừa,
Đốt cả tòa soạn vẫn chưa nhằm nhò.
Bố bên Mỹ, mẹ làm to,
Gia đình như thế thì lo cái gì?
Dân mạng vốn tính đa nghi,
Phóng viên mấy chú liền đi hành nghề.
Truy tìm về tận đến quê,
Thằng ranh con nó dám lòe bà con.
Bố làm thợ phụ gò tôn,
Mẹ buôn rau muống cả thôn lạ gì.
Chủ cái shop bé tí ti,
Buôn áo Trùng Khánh với xì líp nam.
Bần lông quả rất gian tham,
Thèm nổi tiếng tới mức làm chuyện ngu.
Qua hè rồi sẽ tới thu,
Siêng năng thì sẽ từ từ giàu lên.
Mấy ai ba kiếp nghèo hèn?
Mấy ai ba họ ăn trên muôn người?
Đừng làm những chuyện tức cười,
Đú bẩn như thế cả đời ăn phân.
Đêm khuya gió mát vô ngần,
Nhịp tay phím cũng thưa dần từ lâu.
Ngẫm ra muôn sự do đâu?
Mà xứ Lừa đéo ngóc đầu được lên?
(Nguồn: ăn cắp cần lồn gì ghi nguồn!) hé hé